• Announcements

    • Abyss

      GvC Announcement   05/05/2017

      Chào mừng bạn đã đến với GvC - Grand Theft Auto Vietnam Community. Vui lòng truy cập vào http://gvc.vn/ để đăng ký tài khoản để có thể đọc hoặc hoạt động cùng chúng tôi.  
    • Abyss

      GvC Rules   05/05/2017

      Là thành viên của GvC, bạn cần phải nắm rõ những quy định của chúng tôi về những quy tắc ứng xử chung trên diễn đàn và trong trò chơi trước khi làm một điều gì đó, những hành động vi phạm nội quy của chúng tôi sẽ bị xử lý theo quy định đã được thông báo tới toàn thể thành viên. Để tìm hiểu thêm về luật lệ của GvC vui lòng truy cập: http://forum.gvc.vn/index.php?/topic/10-noi-quy-tai-gvc/    

3 posts in this topic

Trụ sở mới, công việc cũ, trở về với công ty sau bao nhiêu năm thất nghiệp
À mà văn phòng ở đâu ấy nhỉ...w.jpg

Share this post


Link to post
Share on other sites

Day 1.
    Khoan, trước khi vào ngày đầu tiên, hãy quay về quá khứ một chút. Họ nói Los Santos bị gì đó nên tôi bị thuyên chuyển nhiều nơi, cắt giảm biên chế khiến tôi phải làm việc nhiều hơn nhưng tiền thì không như thế. Sau vài năm, tôi đã thành công trong việc trở thành một người thất nghiệp thực thụ.

   Tôi sống bằng trợ cấp thất nghiệp và ngủ tạm ở căn nhà cấp bốn của ông cậu. San Fiero khá đông đúc, và nhà ông cậu tôi cũng vậy. Một ngày nọ xích mích xảy ra và tôi phải dọn đi. Hành trang chỉ có một ít tiền, đống quần áo và một chút tự trọng bé nhỏ, tôi lang thang ở các tụ điểm lao động phổ thông để tìm vài việc chân tay trang trải nhưng việc đấy cũng không dễ dàng nốt. Ở một thành phố lớn, ta có những vấn đề lớn, số lượng người thất nghiệp ở đây quá cao đến nỗi xin một chân lái xe tải còn khó hơn cưa cẩm cô bạn hồi cấp ba. Tiền cạn dần, âu lo tăng lên và đến một ngày tôi lại phải ra đường do không đủ tiền thuê phòng. Bà chủ nhà trọ tiễn tôi đi trong một buổi chiều hanh khô với một cách thức cực kỳ đậm chất thể dục thể thao.
    Tôi không tin vào Chúa, nhưng tôi tin vào sự cứu rỗi. Một ngày nọ khi đang ngồi ăn suất cuối ngày ở một tiệm BurgerShot, chiếc điện thoại tôi rung lên. Dòng tin nhắn mời làm việc của ông sếp lúc ấy cứ thế tỏa sáng, hoặc là do tôi đang tưởng tượng vì mất ngủ. Kệ mẹ, một thằng thất nghiệp có thể làm được gì hơn nào ? Tôi khăn gói bắt chuyến tàu cuối cùng đi đến công ty...

 
RedCounty_Fotor.jpg

Red Country. Nơi làm việc mới

   Đồi thông, những con đường đất dài vô tận, những nông trại to lớn, những bãi cỏ xanh, những cơn gió mát lành. Vâng, chính là Red Country. Lão sếp cũ hiện đang làm giám đốc một tòa sạn ở nơi đồng quê này. Thật là may mắn cho tôi. Ngoại trừ việc người dân ở đây sẵn sàng bắn tôi khi tôi lỡ vào đất của họ mà không xin phép với cả mùi phân động vật nặng mùi thì nơi đây vẫn tốt hơn cái thành phố đáng ghét tàn nhẫn kia.
sa-mp-009_Fotor.jpg

    Nhưng kìa, ở đây làm gì có taxi. Trạm xe buýt gần nhất cách thị trấn Montgomery tôi sắp làm việc hơn 10 cây số, và đoán xem tôi đã đi nhờ bao nhiêu người ? Sau vài tiếng đồng hồ cuốc bộ và quá giang, tôi cuối cùng cũng lết xác đến nơi. Lần cuối tôi sống ở thôn quê là quá lâu để tôi có thể nhớ, nhưng mà tôi đang thất nghiệp cơ mà, việc làm là trên hết. Tấm biển chỉ đường lại một lần nữa phát sáng hoặc do tôi quá mệt nên hoa mắt.


sa-mp-010_Fotor30544.jpg

Vậy là tôi đã đến được Montgomery, thị trấn khá nhỏ bé nhưng đầy chất hoài cổ. Ở đây cũng không thiếu thốn như tôi nghĩ, họ có tiệm ăn PizzaWellStack ngon không kém BurgerShot, có những quán cafe cực yên tĩnh, bệnh viện và các cửa hàng cũng khá đầy đủ nên tôi cũng không cần lo về những thứ lặt vặt nữa.sa-mp-007_Fotor.png

Trụ sở tôi làm việc ở gần đấy thôi, không quá khó để tìm ra. Mỗi tội nó đóng kín cửa vì chưa đến ngày làm việc, tôi chán nản vì nghĩ mình có thể xin ngủ nhờ nơi làm việc để đỡ cho số tiền thuê phòng khi trong ví tôi chẳng còn nhiều nhặn là bao.sa-mp-014_Fotor.jpg
Mặc kệ, cuộc sống mới sẽ bắt đầu nơi đây. Tôi luôn sẵn sàng cho mọi tình huống, và hy vọng thị trấn này sẵn sàng với tôi. Không khí ở đây khá trong lành, dân cư không hề đông đúc nên vẻ yên ắng nơi đây có lẽ là độc nhất. Tôi có thể tìm việc ngoài giờ để trang trải trong những ngày sắp tới, còn bây giờ cứ đi dạo đã. Tôi ghé vào một quán nước nhỏ gần đấy và hỏi thăm xem có thể ngủ ở đâu tối nay.
sa-mp-011_Fotor.jpg

sa-mp-005_Fotor.jpgsa-mp-012_Fotor.png

Edited by Dwayne_Jethro
  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
Guest
You are commenting as a guest. If you have an account, please sign in.
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoticons maximum are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.


  • Recently Browsing   0 members

    No registered users viewing this page.